Facebook NewsFeed
RSS EVERYTHING MEANING TO YOU
Cập nhật ngày: 03/04/2012 - 12:23:15
CHÂN LÝ LÀ GÌ?
 
Có người đang cho heo ăn. Một thằng bé xồng xộc lao thẳng vào nhà, thở dốc không ra hơi “báo cáo”: “Em của chú bị đụng xe… lòi ruột!” Như có dòng điện xẹt ngang xương sống, bỏ vội khay cám, níu đại cái áo, phóng xe đạp lao ra khỏi nhà nhưng quên đi một chi tiết rất quan trọng, anh ta ngoái đầu lại hét: “Ở đâu?” - “Ngoài chợ”.

Ra chợ, tìm quanh quẩn mãi mới thấy “ông” em… đang ngồi ngất ngưởng trong quán càphê! “Sao bảo chú bị đụng xe lòi ruột?” Đứa em chỉ chiếc xe đạp móp méo dựng kế bên. Hoá ra tai nạn xe cộ, nhưng lòi ruột… xe chứ không phải lòi cái thứ lòng thòng rất tổn thọ kia.

Thằng bé đến truyền thông một sự thật, nhưng rất tiếc chỉ là của sự thật “một nửa”.

Bạn thân mến,

Buớc vào Tuần Thánh, đỉnh cao trong Phụng vụ Giáo Hội, chúng ta sẽ được chứng kiến những nghi thức chỉ một lần trong năm khác hẳn ngày thường: các bài hát, màu sắc trang trí, nghi thức rửa chân, khăn tím che tượng, nghi thức làm phép dầu, giếng nước Rửa Tội, khăn tang vắt ngang Thánh Giá, nến Phục Sinh với bóng tối và ánh sáng rờn rợn “cõi âm” alpha-omega, được nghe những đoạn Tin Mừng rất cảm động, vừa buồn vừa sợ, có mùi binh khí roi vọt, cảnh đời trung thành hay phản bội xen kẽ, máu và nước mắt, buồn và vui cuộn mình…

Các môn đệ Chúa Giêsu ở đâu? Cả nhóm hè nhau trốn biệt bỏ lại mình Thầy. Can đảm hơn các môn đệ khác, Phêrô lấm lét mon men đến gần, liếc thấy hình cụ tra tấn, tiếng đòn roi chát chúa, có đứa tớ gái hỏi vu vơ vài câu, “Đức Giáo Hoàng tiên khởi” đã chối phắt: “Tôi không biết ông ta…”. Đức Giêsu quân lính điệu ngang qua ngước mắt nhìn Phêrô. Ánh mắt buồn nhất trong lịch sử loài người: con đã phản bội Thầy. May mắn cho Giáo Hội: Phêrô đọc được ánh mắt ấy, ra ngoài khóc lóc rất thảm thiết (tượng hoặc ảnh Thánh Phêrô thường phóng đại vẽ nước mắt tuôn chảy làm trũng hai vệt bên khoé mắt).

Bài Thương Khó trong Tin Mừng kể lại đời Đức Giêsu kết thúc rất thảm, đan dày bằng máu và nước mắt, chúng ta hãy để ý đến câu hỏi của Philatô: “Sự thật là gì?” (Ga 18,38).

Lạ lùng thay, chính người thắc mắc không biết sự thật là gì ấy lại là người ngoại đạo, nhận ra Đức Giêsu vốn không có tội và đã hết lòng tìm cách cứu Ngài khỏi án tử hình. Cũng oái oăm không kém kẻ to mồm hò hét “Giết nó! Giết thằng khốn!” lại là các đấng bậc thượng tế, áo tua dài, mũ bạc gậy vàng, trán đeo kinh, chịu khó lặn lội suốt đêm thâu để “điệu” bằng được “Thượng Đế” trong dây lòi tói về Đền Thờ và “GIẾT NÓ! GIẾT NÓ!”

Cũng tại thành Giêrusalem này, chỉ cách ngày bị “lôi cổ” trước đó vài ngày Đức Giêsu đã vinh quang vào thành, mọi người tuốn đến: người vẫy cành cây, kẻ cởi áo trải đường, miệng tung hê “Hosana! Hosana!”… Đông lắm mà, vậy họ ở đâu?

Đức Giêsu đã từng nuôi ăn lúc 4.000, lúc 5.000 người không kể trẻ em và phụ nữ. Ăn no xong rồi đang “tếch” ở đâu? Có còn nhận ra Giêsu nữa không?

Đâu cả rồi những người đã được cứu sống, khỏi bệnh, chúc lành… ở đâu, còn bệnh chăng?

Bạn có để ý không: hành trình Thương Khó của Đức Giêsu chỉ được các dân ngoại giúp đỡ: vợ chồng Philatô, Veronica, Maria thành Magdala, Simon thành Kirênê vác đỡ Thập Giá... Các nguời có đạo vẫn luôn có mặt… nhưng chỉ để đạp ngã, để khạc đờm xanh, để la hét: “Giết nó đi. Thằng khốn nạn!”

Và thế là con nguời (trong số đó có tôi, người có đạo) đã giết đi chính Đấng Cứu Độ của mình.

Lần kia, tôi đang làm việc, có người bạn cùng chỗ làm đến nói: “Hôm nay là ngày cuối cùng của tôi!” Đám đông bu quanh hốt hoảng: “Sao? Lay-off à?” - “Không” - “Ung thư chăng? Có ai doạ giết?” - “Không…”.

Sau đó anh “triết lý vụn”: Nếu cứ nghĩ hôm nay là ngày cuối cùng để sống, ta sẽ có cái nhìn rất khác về cuộc đời. “Ối giời! Vậy mà cứ tưởng… chỉ được cái triết lý hão!”

Chuyện ấy cứ tưởng đùa lại là sự thật hơn bất cứ “sự” nào khác trong cõi nhân sinh. Nếu mỗi ngày ta đều nói “hôm nay là ngày cuối cùng của tôi!”, sẽ có lúc xảy ra đúng như thế.

Ngày Cánh Chung, khi mở mắt chịu phán xét, chắc chắn tôi sẽ nhìn thấy rất nhiều điều kinh ngạc không thể tả: có những người (khinh mạt ta vẫn gọi là “hạng”) tưởng không ra gì: đĩ điếm, trộm cắp, nghèo túng, thấp hèn, tàn tật, ghẻ lở, tôn giáo khác (1)… lại đã vào Cõi Thiên Đường từ lâu. Đang khi đó các bậc vị vọng đáng kính, học giả viết bao sách vở bàn luận triết-thần học, bậc hùng biện đời từng ca tụng “Giavê đã gắp than hồng bỏ trong miệng”, những người “Con ơi! Cả đời con đã được sung sướng, được ca tụng”, và có thể lại là tôi hoặc bạn đang đọc những dòng chữ này nữa… lại lóp ngóp nơi Cõi Diêm Sinh mịt mờ (2).

Ta ngạc nhiên vì cứ nghĩ người này kẻ nọ tầm thường tội lỗi mà thật ra họ tốt lành hơn ta gấp bội:

Chú tôi đi làm ở Bình Dương, một tuần mới về nhà một lần vào cuối tuần. Ngày thường thuê nhà ông từ ở duới đó, ngay cạnh sau nhà thờ chính toà. Sáng sớm thức dậy đi lễ, sau đó mới đi làm. Hôm đó là ngày Thứ Năm Tuần Thánh, chú tôi cũng tham dự Nghi thức Rửa Chân. Một trong số 12 cụ trong danh sách rửa chân đột nhiên vắng mặt. Ông chánh trương xuống mời nguời nào đó lên thế nhưng không ai dám lên: người thì nói không có sẵn áo quần nên không dám, nguời khác nói truớc đây không mời họ, nay thiếu nguời nên mới gọi họ, vì tự ái nên họ không lên. Khi ông mời đến chú tôi, chú lên ngay. Trên nguời chỉ có bộ công nhân màu xanh, dép râu… trông rất lố bịch, khác những nguời bên cạnh toàn là các cụ đĩnh đạc tươm tất giày da đen, khăn đống, áo thụng… Từ đó trong Họ Đạo ai cũng gọi chú tôi là… “thằng Giuđa”. Đã là Giuđa thì bao giờ cũng phải là… thằng mới chịu! Ngay cả con nít cũng gọi chú tôi bắt “thằng”.

Ở Việt Nam, Cha Quang Uy, DCCT, kể trong nghi thức rửa chân dành cho khoảng 20 cụ ông cụ bà ở một trại phong miền Bắc, Cha lần luợt rửa chân cho từng nguời, đến nguời cuối cùng thì ông cụ bảo: “Cha ơi, con cụt chân rồi”, Cha vui vẻ nói: “Vậy thì cụ đưa tay cũng đuợc ạ”. Ông cụ ngập ngừng trả lời: “Hai tay con cũng cụt luôn rồi!” Thật sự ngỡ ngàng, cha nghẹn ngào, bảo: “Vậy cụ ơi, con rửa mặt cho cụ cũng không sao…”.

Ở Mỹ, đôi khi tôi cũng thấy trong số nguời được rửa chân có cả người tàn tật. Linh mục sau khi rửa chân lành, ngài rửa luôn cả cái nạng gỗ nữa. Trông rất cảm động. Cũng hơi nghịch lý đấy chứ hả: những nguời xem ra không sẵn sàng, không chính thức lại làm ta dễ cảm động… giống Đức Giêsu hơn ai hết!

Bạn mến,

Giờ đây để kết bài này, nếu bạn muốn tôi xin gửi đến một lời chia sẻ chân thành nhất trong đời. Tuần Thánh đến rồi lại qua đi, đã bao năm rồi tôi vẫn thế, năm ngoái, năm nay rồi lại năm kế tiếp. Tôi đã đọc nhiều bài viết, biết Chân Lý là gì, nhân sinh quan, xã hội, thế giới quan, tôn giáo quan… chỉ có áo quan là tôi chưa biết. Vậy mà tôi vẫn trơ lỳ trong tội lỗi.

Kinh Thánh viết rất tuyệt về kiếp người:

Đời sống con người giống như hoa cỏ. Như bông hoa nở trên cánh đồng. Một cơn gió thoảng đủ làm nó biến đi. Nơi nó mọc không còn mang vết tích” (Tv 102).

Kiếp phù sinh tháng ngày vắn vỏi,
tươi thắm như cỏ nội hoa đồng,
một cơn gió thoảng là xong,
chốn xưa mình ở cũng không biết mình” (Tv 103,15-16).

Nhìn chung quanh, có những vị Thánh đời sống như lửa thiêu đốt vì tình yêu Chúa sau khi đã tìm ra Chân Lý:

“Tôi sống nhưng không phải là tôi sống mà chính Chúa sống trong tôi” (Gl 2,20).

Thiên Chúa đã đặt chúng tôi làm Tông đồ hạng chót như những kẻ bị án tử hình, bởi vì chúng tôi đã nên trò cười cho thế gian, cho thiên thần và loài người! Chúng tôi điên dại vì Đức Kitô…” (1 Cr 4,9-10).

Tôi sẵn lòng hiến dâng một ngàn mạng sống chỉ để cứu được một linh hồn” (Têrêxa Hài Đồng).

Vậy còn tôi? Biết làm gì hơn ngoài việc chỉ còn biết lau khô dòng nước mắt đang lăn trên má và đổi lại thành vui trong lòng để dâng lên tâm tình cảm tạ… vì tôi đã phạm tội và Chúa vẫn thương và chết vì tôi. Dù như đám lục bình trôi đi mọi ngày như mọi ngày trong tội lỗi, hồn con vẫn khắc khoải và khát vọng như cánh vạc kêu sương, như đất mong mưa rào lòng con khát Chúa nhường bao! Con chỉ biết tạ ơn Chúa thôi, chẳng biết làm gì cả!

----------------

Ghi chú:

1. Có phải tôn giáo nào cũng như nhau? Tôi không nghĩ như thế. Nếu như nhau, vậy tại sao lại phải lên đường truyền giáo? Khuôn khổ bài này có giới hạn, chúng ta sẽ bàn thêm vào dịp khác.

2. Nói như vậy không có nghĩa là cứ nghèo hèn, đĩ điếm, trộm cướp… đều là bạn Đức Giêsu hoặc cứ có chức phận, đấng bậc, tài năng… đều phải lưu án ngàn thu. Đừng hiểu lầm tôi, tội nghiệp. Tất cả đều là tuỳ thuộc vào lương tâm của mỗi người trước mặt Chúa. Bất cứ ai, không loại trừ. Có những đấng bậc rất thánh thiện, đã là tấm gương sáng mang nhiều tâm hồn trở về.

 
Tuần Thánh 2012

NGƯỜI TÔI TỚ VÔ DỤNG