Facebook NewsFeed
RSS EVERYTHING MEANING TO YOU
Cập nhật ngày: 30/06/2012 - 17:08:26
LÒNG TIN
 
Nếu có dịp lần giở lại những trang Tin Mừng, chúng ta sẽ nhận ra một điều: trong cuộc đời hoạt động công khai của Chúa Giêsu, bên cạnh những lời rao giảng về Nước Thiên Chúa, Chúa Giêsu thường làm những phép lạ để chứng minh cho lời rao giảng của mình. Hay nói một cách chính xác hơn, là để thể hiện trọn vẹn sứ mạng cứu độ khi đến trần gian mà Ngài đã lãnh nhận từ nơi Thiên Chúa Cha. Là để chứng minh cho con người thấy Ngài là một vị Thiên Chúa đầy quyền năng, là Cha nhân từ, đang hiện diện, đồng hành để sẻ chia, nâng đỡ con người trong kiếp sống nhân sinh nếu con người biết chạy đến với Ngài.
 
Thật vậy, với hai phép lạ vừa nghe, Chúa Giêsu đã chứng tỏ cho chúng ta thấy Ngài không phải là một vị Thiên Chúa xa vời mà là một vị Thiên Chúa đầy tình thương, luôn gần gũi, luôn ở bên con người, luôn thấu hiểu đời sống con người có những lúc đau khổ, thiếu thốn, mà con người không thể làm gì được, cũng không thể cầu cứu ai được ngoài Thiên Chúa. Ngài muốn chứng minh cho chúng ta thấy rằng, Ngài luôn cảm thông và sẳn sàng chia sẻ nỗi thống khổ và sự bất lực của con người nếu biết tìm đến với Ngài.
 
Con gái ông chủ hội đường không biết mắc phải bệnh gì, nhưng có lẽ, đã mắc bệnh lâu rồi, đang nằm thui thủi trên giường chờ chết. Ông chủ hội đường là người có địa vị, giàu thế lực chắc chắn đã chạy thầy chạy thuốc khắp nơi, nhưng giờ này cũng đã chịu bó tay, ông cũng đành bất lực không biết làm sao cho con ông khỏi chết. Và Chúa Giêsu là niềm hy vọng cuối cùng của ông. Thế nên, ông đã tìm đến với Chúa, bằng một thái độ rất cung kính, tin cậy, quỳ sụp xuống trước mặt, ông thưa với Chúa: “Con gái tôi đang hấp hối, xin Ngài đặt tay trên nó, để nó được khỏi và được sống”. Chúa Giêsu không là thầy lang, không học bác sĩ, tại sao ông đến gặp Chúa lại thưa bằng một giọng xác tín như thế?
 
Phải chăng, trong con mắt và trái tim của ông trưởng hội đường. Chúa Giêsu phải là một vị thần, một vị thánh nào đó, trên cả siêu nhân. Ngài thuộc về thượng giới, cho nên Ngài mới có đủ quyền lực, để chữa bệnh cho con ông ta, mà chữa bệnh chỉ bằng việc “Ngài đặt tay”. Rồi đặt tay, không phải chỉ “khỏi” không thôi, mà hơn nữa, nó sẽ được “sống”. Phải là ai, là Đấng nào mới có quyền trên sự sống và sự chết. Ông không nhìn rõ, chưa thể nhìn rõ, Chúa Giêsu là Đấng Cứu Thế, là Ngôi Hai Thiên Chúa, nhưng mờ mờ, ông đã nhận thấy, đàng sau vẻ bình thường của một con người mang tên Giêsu, là một quyền năng cao vời, thuộc về trời cao, vượt hẳn cái chữ “người” mà ông cũng đang có. Và rồi, hạnh phúc chưa. Con ông đã được khỏi, niềm tin đã được đáp đền, hay đúng hơn, niềm tin của ông, đã là chìa khoá, để mở được lòng thương xót của Chúa dành cho con ông.
 
Còn người đàn bà bị băng huyết nghèo khổ, cô thế cô thân, suốt 12 năm bị nhấn chìm trong khó chịu bệnh tật đau đớn và ô uế theo tục lệ. Đối với bà, niềm hy vọng vào thầy thuốc đã lịm tắt từ lâu. Bất chợt hôm nay, trong trái tim mùa đông của bà, bỗng loé lên một tia hy vọng. Một người mang tên Giêsu: uy lực trong lời nói, quyền năng trong cứu giúp bệnh nhân; may ra có thể cứu chữa được căn bệnh trầm kha của bà. Và rồi, rất âm thầm lặng lẽ, bà đến gần Chúa Giêsu. Cùng với một niềm tin cháy bỏng, bà nghĩ nếu Ngài là Đấng Thánh của Thiên Chúa thì mình chỉ cần chạm đến gấu áo Ngài thôi cũng có thể chữa mình khỏi bệnh. Coi giản đơn, nhưng cũng có thể nói mà không sợ quá đà: Đức Tin của người đàn bà còn cao hơn người trưởng hội đường một bậc. Bởi người đàn ông ấy, còn yêu cầu Chúa đến để “đặt tay”, đằng này, người đàn bà chỉ cần “chạm đến gấu áo” Ngài thôi. Bỗng dưng, người đàn bà thấy mình khỏi bệnh. Vậy đâu là chìa khoá, đâu là yếu tố cốt lõi, để phép lạ xảy ra? Thưa, chính là Lòng Tin, Lòng Tin thực sự đã làm nên phép lạ. Hay nói cách khác, phép lạ phát xuất từ 2 nguồn: quyền năng đầy yêu thương của Thiên Chúa và lòng tin của con người.
 
Thế cho nên, Lời Chúa hôm nay, một lần nữa mời gọi mỗi người chúng ta duyệt xét lại niềm tin của mình vào Thiên Chúa đang ở mức độ nào. Vì nhiều lần chúng ta đụng chạm đến Chúa như khi chúng ta rước Mình Thánh Chúa, khi ta lãnh nhận các bí tích, khi ta tiếp xúc với tha nhân, đặc biệt những anh em bệnh tật, nghèo túng, bị bỏ rơi. Nhưng những lần đụng chạm ấy có để lại dấu ấn nào trong ta hay không? Có làm cho đời sống chúng ta biến đổi hay chưa?
 
Ngày hôm nay, Chúa vẫn tiếp tục cúi xuống trên nỗi bất hạnh của chúng ta, Ngài vẫn tiếp tục giơ bàn tay quyền năng để chuyển thông sức sống thần linh cho chúng ta. Ước gì mỗi người chúng ta trong thánh lễ hôm nay, xin Chúa ban cho mình một chút đức tin như ông trưởng hội đường và người đàn bà bị băng huyết kia, để từ đây, chúng ta biết đụng chạm đến Chúa với tất cả lòng tin và tình mến. Với lòng chân thành và phó thác, chúng ta cũng xin Chúa nắm lấy đôi tay bé nhỏ của chúng ta và kéo ra khỏi những quyến rũ bất chính, những đam mê mù quáng, những tính hư nết xấu, để chúng ta được đổi mới và được sống. Amen.
 
Lm. Paul Nguyễn Nguyên